Sập tường 10 người chết ở Đồng Nai: Nhân chứng kể lại toàn bộ sự việc



Lời kể của nạn nhân trong vụ sập tường kinh hoàng ở Đồng Nai
Đang cùng vợ trát tường trên giàn giáo cao hơn 5 m, ông Phú nghe tiếng hét “sập tường”, chưa kịp định thần thì đã bị đè cứng dưới đống sắt. “Trời đất như sụp xuống trong tích tắc.
#BlogNews
Sắt thép đè tức ngực, cánh tay đau như bị cắt lìa, tôi lịm đi”, ông Phạm Thanh Phú (44 tuổi, quê Vĩnh Long) đang nằm điều trị tại Bệnh viện Đa khoa Trảng Bom nhớ lại khoảnh khắc bức tường cao 8 m, dài 109 m đổ sập xuống. Ngồi trên giường bệnh với đầy vết thương ở đầu, tay trái bị gãy, ông Phú thi thoảng nhìn sang hỏi han vợ Lê Thị Tuyết Linh (41 tuổi) mặt mày bị trầy xước.
Chiều 14/5, vợ chồng ông làm việc gần giữa bức tường, trên giàn giáo. Ông trát tường, vợ phụ hồ. Họ nói cười giữa tiết trời nóng bức. Bà nhớ rằng vụ tai nạn xảy ra rất nhanh, không kịp phản ứng gì và họ may mắn vì bức tường không sập về phía giàn giáo. “Giàn giáo được gá vào tường nên không bị gạch đè, vì thế chúng tôi được sống”, bà Linh nói.
Khi bị vùi dưới đống đổ nát, không cử động được, bà Linh hoảng loạn. Hy vọng sống được thắp lên khi bà nghe đồng nghiệp, cứu hộ gọi cách đó vài chục mét, rồi tiến lại thật gần và thúc giục tháo dỡ giàn giáo. Cả hai được cứu ra cùng lúc. Gọi không thấy chồng trả lời, bà Linh chỉ còn biết cầu nguyện. “Khi tỉnh dậy ở phòng cấp cứu, thấy chồng nằm cạnh đó đã cử động được, tôi mừng ứa nước mắt”, bà Linh nhớ lại.
Ông Phú lên Đồng Nai làm thợ hồ được chừng hai tháng, tiền công 400 nghìn đồng mỗi ngày. Mười ngày trước, nghe cai thầu bảo cần người phụ hồ mức lương 290 nghìn đồng mỗi ngày, ông gọi về bà Linh hôm sau đưa hai con thuê nhà trọ ở làm cùng. “Vì ở quê không làm gì ra tiền, hơn nữa có vợ con bên cạnh mỗi ngày bảo bọc nhau, cùng cơm nước vừa vui, mà đỡ tốn kém”, ông Phú nói. Điều ông kỳ vọng nhất là chấn thương có thể hồi phục để theo đuổi công việc, còn không sẽ phải chịu “cảnh dắt díu vợ con về quê”.
Ngồi chăm vợ cách hai giường bệnh, quần áo còn bám đầy bụi vữa, ông Võ Văn Bắc (45 tuổi, quê An Giang) cho biết, đang hì hục đào đất xây hố ga sát bức tường, bỗng gió mạnh nổi lên, xoáy mù mịt. Ông cứ nghĩ bình thường vì mọi ngày nơi này có vài trận gió to rồi dứt nhanh. Sau tiếng gạch và giàn giáo đổ ào ào, ông vứt xẻng chạy được vài mét thì bức tường đã trùm lên. “May mắn chạy tới vị trí có thanh đà bêtông cản bức tường nên tôi thoát chết”, ông nói.
Ông Bắc mô tả khoảnh khắc đó “thật khủng khiếp”, người bị tường đè “chỉ còn lòi đầu”. Những người thoát nạn cùng hô hào đào bới đống đổ nát, vừa khóc, vừa cầm điện thoại gọi cảnh sát cứu hộ. Hai chân ông Bắc dường như không bước nổi vì gọi mãi vợ Đặng Thị Suốt (44 tuổi) không trả lời. Sau một hồi trấn tĩnh, ông được đồng nghiệp trợ giúp tìm được nơi vợ bị nạn, rồi dốc hết sức lực đào bới. “Dỡ hết đống sắt, gạch đá, tôi thấy vợ nằm bất động. Hai chân bị giàn giáo đè máu chảy nhiều”, ông kể.
Đặt vợ ở bãi đất trống chờ xe cứu thương tới, ông tất tả chạy đi tìm cứu cô họ Trương Thị Lan Thanh (51 tuổi) bị nạn cách đó vài chục mét. Bà Thanh gương mặt bị bầm dập, sưng vù, tay chân chi chít vết thương, trong khi chồng bà may mắn không gặp nạn.

————————-
Xem các video khách của Blog News nhé :
Fanpage Blognew :

Nguồn: https://cinausp.org

Xem thêm bài viết khác: https://cinausp.org/bat-dong-san

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *