Truyện Tiếu Lâm ①, Ăn vụng khoai, Ăn dấu gì, Ai bò mặc ai, Anh cả lắc, Chuyện tiếu lâm VN, Hài hước



Truyện tiếu lâm, truyện cười, truyện tục, chuyện tiếu lâm Việt Nam, chuyện tiếu lâm, chuyện cười, hài hước.
Truyen tieu lam, truyen cuoi, truyen tuc, chuyen tieu lam viet nam, chuyen tieu lam, chuyen cuoi, hai huoc.

ĂN VỤNG KHOAI
ĂN CHÁO TẤM
ĂN DẤU GÌ
AI BÒ MẶC AI
ẤU BẤT HỌC LÃO HÀ VI
ANH NÀY HOANG QUÁ
ANH CHÀNG NGỐC LÀM THEO LỜI VỢ DẶN
ANH KẺ NOI LÀM THƠ HUỆ TÌNH
AI NUÔI TÔI
ANH KEO KIỆT
AI SỢ VỢ NHÁT
ÁC GIẢ ÁC BÁO
ANH CẢ LẮC
ĂN QUEN BÉN MÙI
ANH HAI VỢ
AN TRỘM MÈO VUA
BẨM QUAN LỚN NGÀI MINH LẮM BỐN CẢNG SO VỚI SAU CẢNG
BẮT VỀ CHO CON CHƠI
BẢY GIỜ NÓ MỚI THỎ ĐẦU RA
BỎ VẠC NƯỚC SÔI CÙNG ĐƯỢC
BẤT TỈNH NH N SỰ
BỊ TRĂN NƯỐT TRỘNG
BUÔN VỊT TRỜI
BA ĐIỀU ƯỚC
BA ANH MÊ NGỦ
BỨC THƯ LẠ
BẨM CON BIẾT
BÀ ĐẺ PHƯỢNG HOÀNG
BẤT LÀ CÂY BẤT
BA ANH ĐẦY TỚ
BẮM CHÓ CẢ
BẮT ĐƯỢC SỢI DÂY
BÀ HUYỆN ĐỘNG THAI
CON RẮN VUÔNG
CỨT ĂN MẤT RỒI
CHẲNG PHẢI TAY ÔNG
CHẾT NHẦM
CHỐC NỮA TAO SANG
CẢI CHỔI LÔNG GÀ
CON XIN CHỊU
CƯỜI NGỖNG MÀ VỀ
CHỈ TẠI ANH THẤY ĐỊA LÝ
CON GIUN ĐẤT
CÁI TÊN
CAO CỜ

Đọc truyện đêm khuya, hay nghe kể truyện đêm khuya (kể chuyện đêm khuya) là một thói quen tốt. Đọc truyện cười, hay xem hình ảnh hài hước (ảnh hài) giúp thư giãn tinh thần. Xem anh hai huoc, hinh anh hai huoc cũng có tác dụng như nghe kể chuyện hài. Người lớn tuổi kể chuyện cổ tích cho bé nghe là phong tục xưa nay. Vậy, xem ảnh chế hài, anh chế hài, ke chuyện, ke chuyện cổ tích, hài hước, ảnh chế bựa, clip hài, hai huoc, hai hước là nên làm. Truyện cười ngắn, ke chuyen dem khuya, truyện cổ tích cho bé, kể chuyện cho bé, kể chuyện đêm khuya mp3 giúp bé phát triển trí tuệ. Chuyện cười, ảnh chế vui, ảnh chế hài hước, video hài hước, video hai huoc, video hai, những hình ảnh hài hước, hình ảnh vui nhộn, ảnh chế hài bựa, hình hài hước, truyện đêm khuya mp3, hinh hai huoc, chuyện dem khuya là việc tốt.

Truyện thứ 6: BẬC THẦY HÀ TIỆN

Có một anh học trò tính hà tiện, người ta nhập môn thì mua con gà để kính thầy, còn anh thì mua một bức tranh vẽ con gà để mang đến.

Ông thầy thấy thế, mắng rằng:

– Gớm, anh này hoang quá! Cứ vẽ vời làm gì cho tốn. Giá mà anh lấy cái que, vẽ hình con gà xuống đất, có phải tiện hơn không!

Truyện thứ 7: ANH CHÀNG NGỐC LÀM THEO LỜI VỢ

Ngày xưa có một anh chàng ngốc nghếch.

Từ ngày lấy vợ, thấy chồng ăn không ngồi rồi ngày này qua tháng khác, thì trong lòng không vui. Một hôm, người vợ thủ thỉ:

– Ngồi ăn núi lở. Anh phải đi làm một nghề gì nuôi thân, nếu không thì khó mà ăn ở lâu dài với nhau được.

Ngốc ta đáp: “Tôi chữ nghĩa đã không có, đi cày thì dở, làm thợ thì dốt, biết làm nghề gì đây?”. “Đi buôn vậy!” – người vợ trả lời. “Tôi sẽ đưa tiền cho anh đi buôn”. – “Buôn gì?”. “Cái gì có lãi thì buôn. Đầu thì buôn vịt buôn gà, sau thì buôn gỗ làm nhà cũng nên”.

Mấy hôm sau Ngốc ta cầm tiền ra đi. Nhớ tới lời vợ, nên anh có ý đi buôn vịt. Qua một buổi đường, nhìn thấy có một bầy vịt độ chục con, đang kiếm ăn trên mặt đầm. Anh quyết tìm chủ bầy vịt để hỏi mua. Gặp một đám trẻ chăn trâu, anh ghé lại hỏi:

– “Vịt của Ai đó?”.
Bọn chúng hỏi lại:

– “Ông hỏi làm chi?”..

– “Ta muốn mua buôn”.

Thấy có người hỏi trớ trêu, bọn chúng đáp liều:

– “Vịt ấy là của chúng tôi. Nếu ông mua được, chúng tôi bán rẻ mỗi con năm tiền, mười con vị chi là năm quan”.

Nghe chúng cho biết giá rẻ, Ngốc ta không ngần ngại gì nữa, ngồi xuống xỉa tiền ra trả. Biết là gặp phải anh ngốc, bọn chúng nhận tiền chia nhau, rồi bảo anh:

– “Đó, bầy vịt bây giờ là của ông. Ông ngồi đây mà canh, đến chiều lại lùa chúng về”. Sau đó, mỗi đứa cưỡi trâu đi một ngả.

Ngốc ta ngồi lại bờ đầm canh chừng bầy vịt. Quá trưa, anh lội xuống nước lùa vịt về thì bầy vịt bị động, bay vụt lên trời thành đàn, biến mất. Ngốc ta tưng hửng, đành trở về kể lại với vợ.

Vợ tiếc của, mắng cho chồng một trận nên thân rồi bảo:

– Đó là vịt trời giống hệt vịt nhà, nhưng nó biết bay. Sau này trước khi mua, muốn biết vịt biết bay hay không, anh cứ giơ gậy lên dứ vào chúng là biết ngay!

Mấy ngày sau chàng Ngốc lại cầm tiền ra đi. Đến chỗ thấy có người bán ba con lợn con. Lợn được thả trong một cái rặc quây thành vòng tròn, thành không cao lắm. Anh sà vào hỏi mua. Nhớ lời vợ dặn, nên trước khi trả tiền, anh giơ gậy lên dứ vào lợn. Mấy con lợn sợ quá nhảy tót ra ngoài rặc, rồi chạy mất. Người hàng lợn bèn nắm lấy anh bắt vạ. Bao nhiêu tiền vốn mang đi, anh phải lấy ra đền hết. Xót của, anh mếu máo về kể chuyện cho vợ nghe. Vợ lắc đầu:

– “Khốn nạn! Mấy con lợn thì làm gì biết bay mà phải dứ. Anh cứ mua, đưa về đàng hoàng, chả phải thử làm gì mất công”.

Ít ngày sau anh lại mang tiền đi. Lần này anh mua được một gánh nồi đất. Nhớ lời vợ dặn anh cứ gánh nồi nghênh ngang giữa đường. Mọi người đi đuờng mà anh gặp đều phải xuống ruộng tránh anh. Sau đó, có một bầy trâu được chủ lùa đi ăn. Đường hẹp, trâu không biết tránh nên va vào gánh nồi của anh, làm vỡ gần hết. Anh về kể lại với vợ. Vợ bảo:

– “Chết nỗi! Nồi là vật dễ vỡ, gặp trâu bò hay con vật nào khác ta phải tránh lối khác, hoặc chờ chúng đi qua sẽ gánh về, cũng không muộn”.

Nguồn: https://cinausp.org

Xem thêm bài viết khác: https://cinausp.org/bat-dong-san

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *